Một nhà giáo
ạch xuất phát cũng là nơi về đích
Mùa thu năm bảy mốt
Tôi ra trường về công tác nơi đây.
Mái trường tranh, tre, nứa, lá…
Và quanh trường còn in dấu chiến tranh.
Ba mươi sáu mùa thu sau
Cũng tại nơi này
Tôi bâng khuâng cầm cuốn sổ hưu
Trong lòng xốn xang khó tả….
Ba mươi sáu mùa hoa
Ba mươi sáu thế hệ học sinh
Lớn lên cùng đất nước!
Vạch xuất phát cũng là nơi về đích
Những học sinh năm xưa
Nay thành...
THẦY
* THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
...
LỜI CỦA THẦY
* Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
...
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
* Một dòng đời - một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy...
CHIỀU THU VẮNG THẦY
Hôm nào mẹ dắt tới trường
Con ngồi tập viết thầy còn cầm tay
Thời gian mùa phượng cánh bay
Nào hay đã trắng tóc thầy phấn vương...
Chiều nay rảo bước chân hoang
Con đi tìm lại ngày con có thầy
Thoảng trong hơi gió ngàn cây
Lời thầy như vẫn tràn đầy yêu thương
Ngày mai tháng chín khai trường
Vắng thầy cả lớp cứ vương vấn buồn......
BỤI PHẤN XA RỒI
( Viết tặng thầy cô của tôi)
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ...
XIN LỖI CÁC EM
Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi
...
Một Đời
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh
Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người...
Ngân Vang Bài Học Cũ
Tháng mười một
Mùa của đất trời đã vào đông
Từ lòng em cũng man mác mùa về :
Thầy cô ơi !
Từng lời giảng - Từng ước mơ cất cánh
Bao bài học - Bao nhớ bao quên ?
Mùa trời lạnh - Mùa lòng em ngọt ấm
Bài học hôm xưa còn ngân nga ....
BÀN TAY CỦA CÔ
Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời
Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời ....
Nghịch Cảnh
Gặp em,
Đôi mắt dịu hiền dường như lẩn tránh
Khi bàn tay cầm phấn thân quen
Run run đưa mâm bánh
Chắc cô đang mong bán hết
Chiều nay ...
Gặp thầy,
Đã gật đầu chào từ xa
Lẽ nào chiếc ba gác cùng thầy
Đi qua
Chẳng đáp lại, nhìn em một chút?
Nỗi buồn gợn lên cùng niềm xót xa nhất
Là mỗi khi gặp thầy cô vất vả ngoài đường
Bao tháng năm tận tụy...
Lời Ru Của Thầy
"
Lời Ru Của Thầy
" Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
...
Thầy Ơi!..
Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?
Con không muốn ca mãi điệp khúc "Nhân ngày 20 tháng 11, chúng con xin kính chúc..." rồi tặng hoa, tặng quà, rồi reo hò bôm bốp vỗ tay . Thầy dạy chúng con đừng là cái máy .
Thầy dạy chúng con đừng ỷ lại . Hãy sống sao nên người! Hãy trung thực, hãy là mình trước đã! Các em ơi, làm người thật không dễ! Lũ chúng con lắng nghe đứa khẽ cười, đứa...
CHÚT KỶ NIỆM VỀ THẦY
Kỷ niệm, cũng giống như những phím đàn - khi chạm tay vào, âm thanh sẽ ngân lên, nhưng không phải lúc nào cũng tuyệt vời, mà có cái hay, cái dở, cái muốn nhớ, cái lại thích xóa đi.
* * *Cô nhỏ nhướn mày lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rồi dõi mắt ra ngoài cửa lớp. Nơi dãy hành lang dài đang im ắng, chờ đợi, lắng nghe tiếng giày gõ nhịp để thầm đoán: thầy hay cô ? Giờ Toán của lớp 9P1 hôm nay...
Cô Giáo Của Em
Màn đêm cứ lặng lẽ buông dần. Đêm nay sao Quỳnh Anh cảm thấy nhớ đến cô giáo của mình thật nhiều . Bên trang giấy trắng học trò, cô bé vội vã viết thơ về cho Cô . Quỳnh Anh và Cô mất liên lạc vơí nhau đã hơn 2 năm, đó là từ ngày Quỳnh Anh rời Việt Nam để định cư tại Hoa Kỳ và cũng chính là ngày cô giáo rời Việt Nam sang du học tại Pháp. Quỳnh Anh may mắn là đã liên lạc...
MỘT CHÚT TÂM TƯ
Học trò là những nguời qua đò và thầy cô là những người chèo đò. Có ai qua sông rồi sẽ nhớ nguời đã đưa mình?... Có phải không??? Bạn và tôi ... chắc chắn đã từng có được những người chèo đò từng trãi, vững vàng để đưa chúng ta đến ngày hôm nay . Thế nhưng... có khi nào bạn nhớ đến công ơn của những thầy cô đã dắt dìu chúng ta hay không???
Chúng ta đây ... Những đứa học trò lưu lạc nơi xứ nguời,...
Viết về ngày nhà giáo Việt Nam
LÒNG BIẾT ƠN!
LÒNG BIẾT ƠN!
Từ bài học đầu tiên,
Là chữ cái giản đơn.
Những phép tính thông thường,
Phép cộng, trừ, nhân, chia.
Đến những bài tập lớn,
Là bài làm văn khó.
Hay bài toán phức tạp,
Phải dùng nhiều tư duy.
Và cho đến hôm nay,
Bước chân trên giảng đường
Những năm học còn lại
Để mai sau ra đời.
Dù đi đâu về đâu
Trên bước đường thành công
Em sẽ luôn nhớ mãi
Về những người thầy ấy.
Những người đã lái đò,
Đưa biết...



Các ý kiến mới nhất